Skip to content

Có nên ly hôn khi có người chồng vũ phu

   “Có nên ly hôn khi có người chồng vũ phu” làm tâm sự của 1 khách hàng giấu tên gửi đến ban tư vấn hôn nhân của thám tử tư Thành Đạt.

  Tôi đã kết hôn được 4 năm rồi. Chồng tôi là một người tính tình cực kỳ gia trưởng, ích kỷ, bảo thủ. Từ ngày lấy nhau chúng tôi chỉ có vài tháng hạnh phúc và từ đó đến giờ có thể nói hôn nhân của tôi giống như trong địa ngục vậy.

  Chúng tôi yêu nhau rất nhanh rồi cưới chỉ trong vòng 2 tháng có lẽ là do vội vàng quá tôi còn chưa hiểu được con người của anh mà đã đồng ý cưới. Tôi thật là ngu ngốc. Khi yêu anh nói anh làm nghề lái xe nhưng đến khi cưới về tôi mới biết những lúc anh nói là anh đi chở khách thực tình thời gian đó anh mói đi học nghề lái. Khi biết điều đó tôi cũng không dám trách cứ gì anh vì thôi đằng nào cũng đã lấy nhau rồi bây giờ tập trung vào tìm việc cho anh. Trong thời gian đó tôi cũng đi làm rồi nhưng lương của tôi là lương hợp đồng quá thấp nên tôi bàn với anh là tôi se đi làm công nhân ngay gần nhà để tăng thu nhập vì chồng chưa tìm đc việc. Mới đầu anh không đồng ý nhưng do tôi nài nỉ nhiều anh cũng đồng ý nhưng rất miễn cưỡng. Anh tìm được việc nhung công ty họ bắt anh phải đóng 10 triệu tiền đặt cọc. Hai vợ chồng mới cưới trong tay không có một đồng tôi tìm đến chị dâu tôi và vay đủ 10tr về đưa anh mang đi đóng tiền đặt cọc. Ngày chị tôi mua đất làm nhà dù chị không hỏi nhưng tôi bàn với chồng để giả tiền cho chị.

Có nên ly hôn khi chồng vũ phu

Có nên ly hôn khi chồng vũ phu

  Nhưng tôi thật bất ngờ chông tôi bảo “ai vay thì người đấy trả, anh k vay”. thế là từ đấy anh k hề đả động gì đến món tiền đi vay đó nữa. Cưới được 1 năm thì tôi mới có bầu tôi báo tin cho chồng thì chồng bảo với tôi” anh cảm thấy không thoải mái” tôi chết lặng chẳng biết phải làm sao nữa. Trong suốt thời gian tôi mang bầu phải đi làm từ sáng cho đến 8h30 tối mới về đến nhà công việc thì áp lực nhưng chẳng bao giờ anh biết hỏi han quan tâm đến tôi 1 lần thậm chí tôi còn không biết lý do gì thi thoảng anh lại gọi điện hoặc nhắn tin chửi bới tôi không ra gì. Tôi không biết là đầu óc anh có bị làm sao không nữa. Mấy lần tôi định bỏ về nhà đẻ nhưng nghĩ thương bố mẹ nên lại thôi. Đến khi tôi sinh em bé được khoảng hơn tháng thì ngày đấy là chuẩn bị mừng thọ mẹ chồng tôi 80 tuổi anh có đưa bạn bè cùng làm về tổ chức an uống mừng thọ cho mẹ chồng tôi.Khi mọi người đã ăn xong nhưng vẫn còn ngồi chơi bài ở ngoài sân thì tôi vợ chồng đã ở trong nhà để cho con ngủ nhưng con tôi cứ khóc suốt tôi dỗ thế nào nó cũng vẫn khóc. Mẹ chồng ở nhà ngoài thấy vậy liền vào nói tôi ” con đói thì không cho bú, buồn ngủ không cho nó ngủ”. tôi chỉ nói “con cho nó bú nhưng nó có bú đâu”. Vậy mà chồng tôi hùng hổ vùng dậy để tát tôi vì tôi mất dạy cãi mẹ chồng. Mẹ chồng đứng đó nhưng cũng chẳng thèm can ngăn thế nào mặc kệ cho con trai đánh con dâu. Tôi ức lắm nhưng không làm gì được. Vài hôm sau tôi đc ra nhà ngoại chơi nhưng vừa ra chiều hôm trước thì chiều hôm sau chồng tôi bế con về mà không nói cho một ai biết. Cả nhà tôi ai cũng bực mình nhưng vẫn bảo tôi là thôi phải về với con đi vậy là tôi lại xếch giỏ quần áo của con mang về. Về đến nơi thấy mẹ chồng đang bế cháu miệng thì khen con trai ” bố cu giỏi quá một tay lái xe 1 tay ôm con”. Thât là không còn gì để nói. Chồng tôi cũng chẳng thèm giải thích với nhà ngoại 1 câu nào về hành động đó.

  Một lần chồng tôi đi uống rượu về còn gây sự để đánh tôi bắt tôi gọi điện thoại cho bố tôi và nói ” bố ơi chồng con đang đánh con” nhưng tôi k gọi thế là a ta gọi. vậy là bố tôi biết đc 2 vợ chồng tôi đang đánh nhau chứ tôi cũng không dám đi kể lể gì hết. Nhiều đêm tôi vừa ra khỏi buồng là anh ta ôm con bế vao trong buồng đóng cửa lại không cho tôi vào với con. Nửa đêm con đói khóc gào trong buồng mà a ta cũng k mở cửa để tôi vào với con. Mẹ chồng ở đấy tôi phải nhờ bà gọi của để cho tôi vào với con nhưng bà cũng không. Thương con quá mà giận mẹ chồng và chồng vô cùng tôi nói ” Cái loại bố chẳng ra gì đày con”. mẹ chồng nghe tôi nói vậy ngoặm mặt lại nhung không nói gì. Tôi phải gọi điện cho vợ chồng nhà anh cả thế là chị dâu gọi điện cho chông tôi thì chồng tôi mới mở của cho tôi vào. Vợ chồng tôi suốt ngày sống trong tình cảnh như vậy tôi đã nhờ đến sự can thiệp của anh chị em trong gia đình nhà chồng nhưng chẳng có ích lợi gì lúc đầu thì họ nói “chồng tiến thì vợ lui” , sau đó thì họ đổ tất lỗi là tại tôi: tại tôi không biết chăm bố mẹ chồng, không biết chăm com, tại tôi lười, tại tôi thấy anh chị em nhà chồng đến mà không đon đả,…..họ lôi ra hàng trăm lý do để hằm hè tôi. Thậm chí khi tôi nghỉ đẻ tôi cầm tiền trong ví của chồng để mua thức ăn mẹ chồng còn đổ cho tôi tội ăn cắp tiền của chồng, bắt tôi phải 3 mặt 1 lời. Đã vậy chồng còn không bênh 1 câu nào mà còn đổ lỗi là tại tôi hết nên bà mới như vậy. Đi làm được vài triệu tiền lương tôi cũng phải mang ra chi tiêu hết từ tiền điện, tiền gạo,.. chồng đi làm còn không đưa tôi được đồng nào vì lý do còn phải trả nợ tôi cũng chẳng dám kêu than gì. Vậy mà cái gì họ cũng đổ lỗi là tại tôi hết.

  Ức quá, tôi bỏ về nhà đẻ nhưng họ giữ con tôi và không cho tôi đưa nó đi. Về nhà đẻ bố mẹ tôi bảo tuỳ quyết định ở đc thì ở mà không ở đc thì về. Vì nhớ con nên tôi đành quay lại ở nhà chồng. Từ đó chồng tôi bảo gì tôi cũng phải làm theo mà không dám cãi lấy nửa lời, tôi sống như một con dối vậy vì có nói lại hay đưa ra ý kiến của mình thì anh ta lại bảo tôi cãi và sẵn sàng cho vài cái bạt tai ngay tôi thà làm theo cho xong chuyện. Con mà ăn xong bị trớ thì anh ta mắng nhiếc tôi từ chập tối đến 1,2h sáng vì tội cho nó ăn cái gì mà để nó trớ. Hôm tôi đưa con ra thăm ông bà ngoại sáng đi gần trưa về cơm nước đàng hoàng vậy mà a ta mắng tôi là “mày dửng mỡ à? nhà bao nhiêu việc không ở nhà mà làm đi nhà tao không phải cái nhà trọ”. Tôi cũng k dám to tiếng lại mà chỉ bảo : “được ngày nghỉ thì em đưa con ra ông bà chơi, cả tháng rồi đã ra lân nào đâu”. Thế mà a ta bảo tôi: “mày dám cãi a?” rồi phi cái gối đầu vào mặt tôi. Tôi tức quá bao: “ Đấy anh đánh chết tôi đi, tôi sống mà cũng chẳng bằng chết thà chết luôn cho xong”. A ta bao:” Tao không thèm đánh chết mày , tao để cho mày sống không bằng chết”. Tôi chẳng nhớ là minh nói câu gì nữa thế là anh ta lao vào đánh tôi tới tấp. Tôi chẳng biết phải làm thế nào ngoài việc la um lên. Mẹ chồng tôi chạy vào thét tôi im không đc nói gì hết tôi vùng chạy ra sân và nói:”Con đã làm gì sai mà anh ý đánh con”. mẹ chồng tôi chạy ra nói thật to như để hàng xóm nghe tiếng “ Tao đã van đã lạy mày rồi mà mày còn không thôi đi, mày có giỏi thì chạy ra cổng mà kêu. Mày muốn làm mất danh dự của nhà tao chứ gì? Mày xem có đứa con gái nào chửi chồng là chó không? chỉ có cái loại láo , mất dạy thì mới nói như vậy,…” Chồng tôi thì hùng hổ đi ra sân để lấy gạch, lấy dao đập vỡ yếm xe máy mà bố tôi mua cho trc khi lấy chồng rồi vào bế con lên xe ô tô và bảo tao ra tao nói cho mẹ mày biết thế rôi phóng đi. Ra đến nhà tôi anh ta gặp bố mẹ tôi rồi kể tôi không biết cái gì, làm gì cũng phải nói đến vài lần rồi kể lan man bắt đầu từ ngày cưới về cô tôi nói câu gì. nghe a ta kể không nội dung nào vào nội dung nào rồi tóm lại tôi là đứa không biết tiếp thu chứ không phải vì đi ra thăm ông bà ngoại mà anh ta đánh tôi. bố mẹ tôi cũng thừa hiểu anh ta là con người như thế nào nển cũng chỉ khuyên bảo nhẹ nhàng chứ không làm ầm ĩ lên.

  Thật sự bây giờ tôi ở với anh ta nhưng cũng chỉ cố gượng sống vì con thôi. Nhiều lúc tôi muốn ly hôn với anh ta ngay lập tức nhưng lại nghĩ đến con . Nếu ly hôn chẳng dễ dàng gì mà anh ta để tôi nuôi con thậm chí nếu có phán quyết của toà là tôi dc nuôi con vì con tôi mới 2 tuổi. Anh ta có tính thù vặt ai mà động đến anh ta thì cũng chẳng được yên.

Giờ tôi phải làm sao chẳng lễ phải ở suốt đời với người chồng như vậy sao?

THANH ĐẠT

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *