Hotline
Banner1

Một mối quan hệ không tên

 "Một mối quan hệ không tên" là tâm sự của 1 bạn đọc gửi đến các chuyên gia tư vấn tâm lý công ty thám tử tư Thành Đạt.

Kính chào chuyên gia tâm lý.

 Đây là câu chuyện của em mong chuyên gia có thể cho tôi lời khuyên cho mối quan hệ của tôi hiện giờ. Tôi nên dừng lại ở mối quan hệ bạn bè hay cắt đứt mối quan hệ này??

 Em vẫn nhớ lần đầu em gặp anh. Khi đó anh sang cửa hàng nơi em thực tập lấy đồ. Em còn nhớ hôm đó mưa rất to, anh đi vào với chiếc áo mưa ướt trên đầu vẫn còn đội mũ bảo hiểm. Chị Quản lý kêu em ra giúp nhân viên lấy đồ cho anh. Vì khi đó em chỉ mải tập trung vào công việc được giao nên không có cơ hội làm quen với anh. Em nhớ anh đến anh rất được các bạn nhân viên cũ ở cửa hàng yêu quý, các bạn chọc anh, trêu anh nhưng em thấy anh cũng không tức giận chỉ cười rồi mang đồ về khi trời vẫn còn mưa. Lúc đó em chỉ ấn tượng anh là một người đàn ông nhiệt tình, tốt bụng, hiền lành nhưng lại không nhớ được gương mặt anh khi đó.

Mối quan hệ không tên.

Mối quan hệ không tên.

 Lần thứ 2 em gặp anh là em đi cùng chị cửa hàng phó qua cửa hàng anh lấy đồ. Khi đó thực sự em không biết là em lại có cơ hội được gặp anh lần thứ 2. Nhưng vì trí nhớ em không có tốt, lần đầu gặp thì không nhớ được gương mặt của anh nên khi gặp lại anh lần thứ 2 em cũng không biết đó là anh( chỉ mãi sau này khi đã thân thiết em mới nhớ lại những lần gặp nhau trước và em cũng chưa từng nói cho anh ). Ngày hôm đó em sang nhân viên nói anh đang ngồi trên “văn phòng”, em ngạc nhiên lắm vì các cửa hàng trong hệ thống đâu có đủ diện tích để quản lý cửa hàng có phòng riêng. Khi em và chị cửa hàng phó đi lên thì anh đi từ trong phòng ra, ngoài cửa có note tờ giấy “Không nhiệm vụ miễn vào”. Lúc nhìn thấy anh em cũng theo phép lịch sự và chào anh nhưng em nhớ không nhầm thì trong mắt anh lúc đó em giống như không khí và không ngó ngàng gì đến. Lúc đó em bực lắm nghĩ bụng sẽ không bao giờ quay lại cửa hàng đó đặc biệt là không muốn gặp anh. Nhưng khi bọn em xin một số hàng hoá ở cửa hàng anh thì anh đều cho và tự tay bê xuống cho 2 chị em. Lúc này em vẫn tức nên không nói gì chỉ chị cửa hàng phó nói chuyện với anh còn em thì khi xong hết mọi việc thì chào anh và chạy ra xe chờ. Bây giờ có lẽ chỉ có em nhớ những chuyện này còn anh sẽ không nhớ đâu nhỉ??

 Thế rồi từ đó em cũng không gặp lại anh và em cũng không nhớ đến anh cho tới mãi sau này.

 Lần thứ 3 em gặp anh là khi em được chuyển sang cửa hàng nơi một người anh trước cùng làm với em giúp em sang đó ( với em anh ý giống như anh trai ). Và rồi một buổi trưa đẹp trời ông anh trai nuôi dẫn em đi ăn trưa và chính thức giới thiệu em với anh và mẹ nuôi. Thật sự lúc đó em không nhớ trước đó em đã gặp anh 2 lần vì tính hậu đậu và não cá vàng của em. Khi được giới thiệu em cũng rất vui vẻ chào hỏi mọi người nhưng lúc đó chỉ có “mẹ anh” chào lại em và hỏi han em một vài câu mà em không nhớ nữa rồi. Còn anh thì chỉ nói chuyện với anh trai và mẹ nuôi của anh và không buồn chào lại em ( em giống như không khí lần 2 ) nhưng lần này thì em không bực như lần trước vì em nghĩ sau này cũng chẳng có cơ hội gặp nhau nhiều nên mình chỉ cần lịch sự giữ mối quan hệ xã giao đồng nghiệp thôi. Thế rồi mỗi buổi trưa anh trai nuôi lại rủ em đi ăn trưa cùng mọi người nhưng em chỉ thi thoảng đi vì em thấy bản thân không được chào đón. Nhưng khi đó em chưa có tình cảm với anh chỉ ở mối quan hệ anh em đồng nghiệp giúp đỡ nhau. Thế rồi khi em phải chuyển cửa hàng đi xa hơn cửa hàng của anh và anh trai nuôi. Khi đó ba anh em chỉ gặp nhau khi có cuộc họp hoặc có việc mới sang cửa hàng của nhau. Thế rồi cũng không biết từ khi nào em ngày càng quý anh hơn. Nhưng cuộc điện thoại em gọi cho anh cũng không còn là những cuộc gọi nhỡ hay không gọi lại nữa. Nhưng cũng vì thế mà em dựa dẫm vào anh nhiều hơn.

 Mỗi khi công ty thay đổi chính sách, phần mềm quản lý..... em lại cần tới anh để hướng dẫn cho em. Cái “văn phòng” của anh em cũng ra vào tự do hơn. Mỗi khi anh tổng hợp các công việc được giao mà em đọc không hiểu em lại gọi điện cho anh nhờ anh giúp đỡ. Có lần anh giải thích mãi cho em mà em không hiểu anh cũng tự làm luôn cho em để em không bị muộn deadline. Cứ như vậy em quý mến anh nhiều hơn. Mọi người trong nhóm cũng hay trêu em với anh yêu nhau nhưng đến giờ đã hơn 2 năm em và anh vẫn vậy. Khi em quen biết anh đã được 2 năm, bản thân em và anh cũng đã chia sẻ với nhau rất nhiều chuyện không còn ở mức độ công việc nữa mà có những chuyện gia đình cũng nói cho nhau nghe. Và sau cái tết 2018, trong em bỗng có nhiều suy nghĩ hơn khi em với anh chỉ mãi ở mối quan hệ không tên này và em thấy mệt mỏi vì em luôn hy vọng, chờ đợi em với anh có thể tiến xa hơn. Đến khi anh có ý định chuyển lên văn phòng trên công ty làm cũng là lúc em có ý định nghỉ việc để có thể kết thúc mối quan hệ của em và anh. Em nói cho anh về ý định em nghỉ việc và anh không trả lời. Ngày 1, ngày 2, ngày 3 anh không rep lại tin nhắn em nói sẽ nghỉ việc. Người em nghĩ là luôn quan tâm em sẽ cho em lời khuyên hoặc giữ em lại. Chỉ cần khi đó anh kêu em đừng nghỉ em sẽ không nghỉ. Nhưng anh để em chờ trong im lặng cho tới một ngày anh đăng lên zalo một dòng tâm trạng và em đã hỏi anh có chuyện gì sao? Lúc đó anh nói anh có lệnh chuyển công tác lên văn phòng làm em thì thấy mừng cho anh vì anh đã có được điều anh muốn nhưng em lại buồn vì anh thực sự không nghĩ tới em. Thế rồi tin nhắn em nói nghỉ việc cứ trôi đi cho tới một ngày anh trả lời em rằng anh không giúp được gì vì khi đó anh không còn ở dưới cửa hàng nữa. Lúc đó em bực lắm nhưng em nghĩ em với anh đâu có phải người yêu của nhau em đâu có cái quyền đó nên em chỉ nói những điều vu vơ mà không phải suy nghĩ của em. Anh nói với em rằng anh chỉ nói những chuyện của anh với những người anh tin tưởng trong đó có em. Anh nói về người yêu cũ của anh, về lý do hai người chia tay em lắng nghe và cảm nhận anh nhiều hơn. Anh nói về bệnh tật của anh em biết em quan tâm em lo lắng nhưng em đâu là gì của anh để có thể chăm sóc anh. Anh nói về ước mơ của anh về gia đình nhỏ của riêng anh và em lắng nghe nhưng em cũng không dám nói đó cũng là ước mơ của em được chăm sóc người mình yêu và có tổ ấm của riêng mình. Anh nói em nghe nhưng anh cho em cảm giác em nói với anh còn anh không quan tâm. Nên khi anh nói anh không thể giúp em việc em nhờ và anh không níu gữ em thì em ra đi. Quyết tâm em nộp đơn xin nghỉ việc càng sớm. Đến ngày làm việc cuối cùng em cũng không muốn nói cho anh dù chiếc điện thoại em cầm trong tay muốn bấm gọi để nói với anh nhưng nghĩ tới những điều anh nhắn cho em em lại có suy nghĩ với anh liệu em có một vị trí nào trong tim anh. Nhưng rồi điện thoại em kêu đó là số điện thoại của anh. Em nghe máy những câu nói của anh đến giờ em vẫn nhớ rõ. Anh hỏi em: Em xin nghỉ việc rồi ah? Em trả lời bình thản rằng: Em nói với anh rằng em sẽ xin nghỉ việc từ lâu rồi mà? Anh hỏi tiếp: Anh biết nhưng không nghĩ nhanh như vậy. Khi nào em nghỉ? Em nói rằng: Nếu hoàn thành thủ tục sớm thì hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của em. Anh lại hỏi em: Giờ em đang ở đâu? Em trả lời: Em đang ở cửa hàng anh trai nuôi. Rồi anh nói với em vẫn là một lời hứa hẹn rằng: Dạo này anh bận quá đợi khi nào anh xuống dưới khu đó ba anh em sẽ đi ăn với nhau. Lúc đó em bực lắm mà đang ở của hàng nên em chỉ nói mong rằng anh sẽ hiểu: Đợi khi nào anh làm được em sẽ tin còn giờ thì em chỉ chờ thôi. Luôn luôn là những câu hứa hẹn nhưng anh đâu có thực hiện. Anh nói anh là người giữ lời hứa. Em bảo anh với em anh là người thất hứa rất nhiều nhưng anh không tin. Em những tưởng khi em nghỉ việc anh và em sẽ không nói chuyện với nhau nữa nhưng hoàn toàn ngược lại.

 Anh vẫn inbox và nói chuyện với em coi em đã tìm được việc mới chưa? Anh cũng đôi ba lần nói với em là sao lại đang làm mà nghỉ? Rồi anh nói em nghỉ còn anh thì đang chán. Em với anh là quan hệ gì chứ anh nói với em những điều đó làm gì? Anh cứ nói chỉ làm em ngộ nhận anh có tình cảm với em nhưng lại làm em sợ nếu như chỉ có em là yêu anh thôi. Anh đi công tác, anh về quê, nhà anh có giỗ, anh sang chị gái, anh ốm, anh bị tai nạn đau chân anh kể cho em. Em lo cho anh khi anh bị ốm vì em biết sức khoẻ anh không tốt. Nhưng em chỉ biết lo lắng, không an tâm khi anh bị bệnh nhưng không dám thăm anh vì em sợ em sẽ nói ra trình cảm của em rồi nếu như anh không có tình cảm với em em sẽ mất đi mối quan hệ của anh và em như bây giờ. Đến hôm nay là tròn 1 tuần anh và em không nói chuyện nhắn tin cho nhau. Em sẽ cố gắng chôn vùi tình cảm của em dành cho anh và coi nó là kỷ niệm đẹp. Anh là mối tình đầu không trọn vẹn của em. Nhưng với anh em là ai?

THÀNH ĐẠT

Các bài viết khác
« Đầu  Trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10Tiếp Cuối »

Hỗ trợ trực tuyến

TRỤ SỞ CHÍNH TẠI HÀ NỘI:

Skype Ms.Linh thám tử hà nội

 

Bản Quyền Nội Dung
CẤM SAO CHÉPDMCA.com

Ý Kiến Khách Hàng

  •  Công ty thám tử của các bạn có nhiều chi nhánh văn phòng trên cả nước và đa dạng về dịch vụ nên việc sử dụng dịch vụ ở công ty ....Chi tiết
  •  Vì có việc cần gấp lại có sự giới thiệu của bạn nên mình cũng đã sử dụng dịch vụ của công ty bên bạn. Thoạt đầu nghe bạn ....Chi tiết
  •  Chưa bao giờ mình nghĩ sẽ phải nhờ đến dịch vụ tư vấn tâm lý hay thám tử tư vì với một người phụ nữ suốt ngày chỉ làm nội chợ, quanh quẩn bếp ....Chi tiết

Thông Tin Liên Hệ

Trụ sở chính: Số 160 Trần Đại Nghĩa, Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Tel: 0243.7835708
 Hotline0962.588.699 -  0969.556.665 
Email[email protected]

Chi nhánh 1 TP HCM620 Cộng Hòa, Phường 13, Quận Tân bình, Tp.HCM
Hotline0964.498.368 - 0915.604.684
Mail:[email protected]

Chi nhánh 2 TP HCM: 181 Phan Đăng Lưu, Phường 1, Quận Phú Nhuận, Tp.HCM
Hotline091.276.2299 - 0967.733.639

Chi nhánh 3 TPHCM: C30 Thành Thái, Phường 14, Quận 10, Tp.HCM
Hotline: 0907.607.966 - 0937.096.166

Chi nhánh 4 Đà Nẵng: Nhà 1 Chung Cư Phước Lý, Phan Khoang, Quận Cẩm Lệ, Đà Nẵng.
Hotline096.717.7709 - 0935.509.048

Website liên kết hữu ích:

Công Ty Bảo Vệ Chuyên Nghiệp Hà Nội 2019