Hotline
Banner1
Banner2

Phải làm sao để theo đuổi người ít tuổi

 "Phải làm sao để theo đuổi người ít tuổi " là tâm sự của 1 khách hàng gửi đến văn phòng thám tử Thành Đạt.

  Em chào Anh/Chị, hôm nay mình có 1 chuyện muốn kể. Chuyện là thế này:

  Mình là con gái, năm nay 22 tuổi. chưa có 1 ng bạn trai nào trong 22 năm. mình chỉ đơn phương chứ chưa dám tỏ tình ai lần nào. mình hiện đang sống ở Pháp.

  Chuyện là thế này. Giữu kỳ nghỉ mình có xin vào làm thêm ở 1 quán bánh mỳ cà phê (của tây ko phải ta) ở 1 thành phố khác thành phố mình sống. Voila, mình nhận dc 1 cuộc gọi là mình có thể đi làm ngay nếu có thể, và tất nhiên là mình đồng ý và gói gém hành lý đi luôn. Đó cũng là công việc đầu tiên mình xin và cũng là lần đầu tiên đi làm luôn. Họ cần người bán kem ở trước sân quán. Tuần đầu tiên trôi qua rất tốt, ko có gì lo ngại. Mọi người làm ở đấy ai cũng rất là hoà đồng và cởi mở và quan tâm đến mình. Sang tuần thứ hai thì có biến.

  Hôm đấy là thứ hai và cũng là lần đầu tiên mình thấy em ấy. Em ấy làm ở đó dc hơn 1 năm rồi nhưng tuần trước em ko đi làm nên mình ko biết là có em ý. Và phải nói là mình đã đổ em ý ngay từ giây đầu tiên mình thấy ẻm. Em mới có 17 thôi (17 tuổi là mình rò dc từ cô dọn vệ sinh ở đó). Ẻm nhìn đúng tây luôn. Cao rất cao, hơi gầy, blond, mắt xanh dương và to, baby face. Đúng kiểu mình thích luôn. Em là cool boy ở đó đó. Ai cũng mến em cả à. Nhất là các gì ở đó toàn trêu đùa với em vì họ coi em như con của họ ý. Em dễ thương kinh khủng. Nói chuyện nhiều, cười nhiều, đùa nhiều. Em và mình chả nói chuyện cũng tại vì mình bán kem ở ngoài sân còn em bán bánh mỳ và cà phê ở trong quán. Có lần mình bán trong quán em cũng chả nói chuyện gì với mình. Mình cũng quá ngại để nói chuyện với ẻm. Ẻm thì cứ tán với các gì ở đó à.

  Mình thì cứ đứng bán kém, thỉnh thoảng lại quay vào nhìn em ấy. Mà ko phải thình thoảng mà là thường xuyên luôn vì kem bán dc ít lắm nên mình toàn đứng chơi à XD Mình đã cố ko ngoảnh đầu nhìn em nhưng cứ như có ng xoay đầu mình ý. Mình ko kiểm xoát dc. Nhiều lần mình nhìn em ý thì em ý nhìn mình, mình ngoảnh mặt đi luôn và ngược lại nếu mình vô tình bắt gặp ánh mắt của em em cũng ngoảnh đi luôn. Có lần mình ko ngoảnh đi thì em ngoảnh đi luôn, Ko cả cười luôn. Tức là kiểu như vô tình chạm mắt nhau ý. Mình để ý có 2 lần em ý nhìn mình lâu hơn 3 giây. Và mình chịu thua, mình đành quay mặt đi trước. Ngoài chào và tạm biệt ra thì 2 đứa chả nói gì cả. Thình thoảng mình cần đổi tiền thì mình vào đưa em đổi. Nhưng lần đó em cũng chỉ đưa tiền cho mình thôi và chả cười gì cả. Hôm kia trời mưa, thời tiết tụt xuống còn 15 độ và mình phải đứng ngoài sân bán bánh (ko phải kem nữa). Lúc đó là ca của mình. Mình đến nơi thì bà xếp bảo ra bán bánh và phải mặc áo khoác đồng phục vào. Nhưng mình lại ko có áo khoác đồng phục mà chỉ mặc áo cộc đồng phục làm ở đấy thôi. Lúc đó chỉ có mỗi em ý và bà xếp ở đó. Bà xếp bảo mình chạy ù sang chỗ công ty (cách đấy 1 phút đi bộ) lấy áo khoác mặc. Thì em ý bảo là em ý có áo khoác, nhỏ nhỏ chắc vừa với mình để em ý đi lấy cho. (Xong mình nhìn thì là cỡ XL, vãi cả nhỏ XD) Mình sướng quá. Áo có mùi của ẻm

=)) Cả hôm đó mình cứ ngửi áo ẻm mãi thôi. Mắc cỡ vãi

  Tối đó mình quyết tâm viết 1 đoạn ngắn tỏ tình với ẻm xong nhét vào 2 cái thiệp mình tự gập. Mình viết là: Lần đầu tiên thấy bạn, trái tim mình đã like bạn rồi. Mình hay nghĩ về bạn. Và mỗi khi nghĩ về bạn thì butterflies in my stomach. Bạn có đôi mắt tuyệt đẹp và nụ cười dễ thương. Xin bạn hãy giữ những lời này cho riêng mình và đừng chơi đùa với cảm xúc của mình. Anyways mình rất vui nếu bạn trả lời mình để mình biết vị trí mình ở đâu. Mình mong bạn sẽ nhìn nhận những lời này là những lời khen, không phải là sự ve vãn ngu ngốc. À mà mình tên là ...., ko phải là "you" hay miss "...." (Tên và họ của mình xin dc giấu nha các bạn). Số điện thoại của mình là: ....

  Hôm nay đi làm thì có tiến triến thêm ít. Ẻm ý có nhìn mình 1 lần lâu hơn 3 giây, mình lúc đó chết lặng luôn vì em đẹp quá. Và như mọi khi mình đưa mắt đi nhìn chỗ khác. Có 1 lần mình muốn đổi tiền thì mình lúc đó lúng túng quá có nói nhầm. Đổi 1 tờ 5€ và bảo em ý đưa cho mình 2€ tiền xu. Em cười tươi và bảo ko đổi dc vì 2 lần 2€ và 1 lần 1€ cơ mà. Mình cười lại và bảo: oh sry, mình nhầm và đưa cho em ý tờ 10€. Đó là lần đầu tiên ẻm cười với mình. Mình vui muốn chết luôn à.

  Hôm nay mình định mượn áo ng khác để cuối giờ có cớ trả áo cho em mà đưa thư luôn. Nhưng sự thật đâu như mơ. Chả ai có áo cho mình mượn cả. Thế là đành lấy áo em mặc tiếp. Em hôm nay dc nghỉ sớm. Mình lo quá ko biết làm nào đưa em thư. Cứ vừa bán vừa nghĩ kế, vừa nhìn xem em đi chưa. May lúc em đi thay đồ thì mình nhìn thấy và mình giả vờ đi toilet để xuống đưa thư cho em. (Chỗ thay quần áo đó là của con gái nhưng có 3ng con trai ko có tủ nên phải để đồ ở chỗ con gái.) Mình cởi áo khoác ra, mở cửa đi vào định trả em thì em đang cởi trần. Mình lúc đó giật mình, đóng vội cưả đi ra. Nhưng sự thật lúc đó mình vui muốn chết luôn à =)) Mặc áo xong em mở của bảo mình vào đi. Thì mình đưa cho em áo khoác và em bảo mình có cứ giữ lấy mà mặc, thì mình bảo ko cần đâu, thì em ý, vẫn với khuôn mặt ko cảm xúc, lôi ra 1 cái áo nữa ở trong tủ và nói là em có 1 cái nữa rồi. Mình lúc đó bối rồi ko biết làm thế nào đành phải ừ, ok cảm ơn. Xong mình đi ra, thì em cũng đi ra nhưng để đi toilet. Mình nhận thấy cơ hội đây rồi. Mình chạy vào trong, may tủ đồ chưa đóng, lấy bức thư giấu trong túi và để vào trong tủ của ẻm. Chạy nhanh ra ngoài và chờ ẻm đi thì mình mới lên tại nhỡ đâu em nó thấy dc thư và đọc luôn thì sao. Lúc cuối giờ mình vào thay đồ để đi về thì thấy trời, tủ em mở, chìa khoá vẫn cắm ở đó luôn. Mình tò mò mở ra thì thấy bức thư vẫn ở chỗ cũ. Chán quá mình liền để thư vào trong túi áo ẻm để thứ hai em đi làm thì em sẽ đọc dc.(thứ hai mình ko có ca làm) Mình khoá tủ cẩn thận và đưa chìa khoá cho bà xếp.

  Mình định cho em ý đọc hôm nay để cho em ý thời gian suy nghĩ. Nếu em ý có từ chối mình thì vẫn trong thời gian mình ko có ca làm (tức là chủ nhật và thứ hai) thì mình đỡ ngại hơn, ở nhà khóc lóc buồn bã xong thứ ba đi làm là vừa. Ai ngờ chuyện ra thế này thì đành thứ 2 em mới nhận dc thư của mình. Mình chỉ lo là em ý mà nhận thư thì em mở ra đọc luôn và mình biết có 1 bà gì đi làm đúng vào giờ làm của em ý thì sẽ đọc chung và... các bạn biết đấy thư tình thì chỉ nên ng đó đọc thôi đúng không nhưng mình đang nói ở đây là em ý ko biết là thư tình mà sẽ dở ra đọc luôn và bà gì sẽ đọc chung và thấy tên mình ở đó ... chắc mình chớt mất TT_TT

  2 ngày dài dằng dặc. Mình ko biết chuyện gì sẽ đến nưã. Em có từ chối thì mong e sẽ ko xa lánh mình, đừng nhìn mình khó coi. Đây là lần đầu tiên mình tỏ tình, mà lại còn với đứa kém mình 5 tuổi. Mình còn ko biết em ý có crush hay girl friend chưa luôn XD

  Hôm thứ 3 mình đi làm còn ko dám nhìn vào mặt em ấy. Mình run muốn chết à. Thế nào mà e ấy tỏ ra như ko có chuyện gì. Nhưng mình vẫn cảm nhận dc có gì đó sai sai. Giác quan của con gái mà. E ý cũng ít nói hơn hẳn, cười cũng ko. Toàn làm mấy việc linh tinh trong bếp. Mình buồn lắm. Vì mình muốn 1 câu trả lời. 1 là có 2 là ko để mình còn đỡ mong chờ. Sang ngày hôm sau cũng vẫn thế. Vẫn ko 1 tin nhắn trả lời. Mình hơi bực mình. Vẫn cố ý tránh ánh mắt, tránh nhìn vào mặt nhau. Thỉnh thoảng nhớ e ý quá nên mình lại quay vào nhìn. Có mấy lần chạm mắt nhau. Mình buồn nhiều hơn bực. Tại sao e ấy lại tảng lớ mình như thế. Mình đã ghi rõ trong thư rồi mà. Ngày hôm qua mình ko chịu dc nữa. Lúc chỉ có 2 đứa mình hỏi e ý là: "Em (You) có đọc thư của chị ko?" và nhìn vào túi áo em ý thì thấy ko có tờ giấy nào hết. E nhìn mình trả lời rành mạch: "Thư gì cơ?" Mình đau chứ. Mình hỏi lại: "Có thật là e ko đọc dc thư gì ko?" E ý bảo là: Tại sao e phải nói dối c chứ?" Mình nghe xong lại bị nhát dao nữa đâm vào tim. Choáng váng mình bảo ừ thôi vậy và bỏ đi. Mình khóc mất khoảng 5 phút. Chán nản. Bực bội. Mình ko tin là e ý ko đọc dc thư. Làm rơi chăng? Làm gì có thể. Tại vì mình đã nhét vào túi áo ngực của ẻm mà. Có ai đó mở tủ đồ của e chăng? Làm gì có. Mình mới biết là e ý có thói quen để chìa khóa lại nên mình ko nghĩ có ai mở tủ đồ e ra làm gì cả. Chốt lại là mình thích e ý lắm nhưng vẫn ko thể tin dc lời e ý nói ra. Chắc e ý ko thích mình nên mới tỏ ra như ko có chuyện gì. Mình mất 1 lúc mới bình thường trở lại. Vừa bán hàng vừa rơm rớm nước mắt. Thỉnh thoảng mình thấy e ý nói chuyện lại bt với mọi người và cười nữa. Mình thấy có 1 phần nhẹ nhõm vì e ý có vẻ bt trở lại. Mình lúc đó quyết tâm từ bỏ e ý. E ý ko để ý đến mình mà mình tán làm gì. Sợ e ý thấy bực bội và có khi còn tỏ ra như mình ko ở đó. Lúc đó mình quyết tâm lắm. Lúc ra về mình có tâm sự 1 chút ít với cô dọn vệ sinh ở đó. Cô ý bảo là mày cứ chào hỏi bình thường và luôn luôn cười với người đó. Chậm thôi đừng vội quá. Mình lúc đó nảy thêm hy vọng. Hay là mình bắt đầu lại từ đầu? Bắt đầu từ ngày mai mình cũng sẽ tỏ ra như chưa có chuyện gì sảy ra? Mình thấy dc tia hy vọng và vui quá và mình đi về. Lúc ra về mình chào e ý thì e ý cũng chào lại mình (may là e ý chào lại :)) Mình đã nghĩ cả đêm thế này. Mình sẽ bình thường trở lại. Sẽ đối xử với e ý như là đồng nghiệp thôi. Sẽ chăm chỉ cười. Nếu có bắt gặp ánh mắt của nhau thì mình cũng sẽ cười.

  Nói thế chứ lúc mình vẫn buồn lắm. Mỗi lần tưởng tượng ra ánh mắt của e ấy, khuôn mặt ấy mình vừa vui vừa chạn lòng. Sao e phũ vậy? T__T Và ngày cuối cùng khi đi làm mình sẽ hỏi e ý có thời gian ko để gặp mặt bày tỏ cảm xúc của mình. Nếu e ý đồng ý thì oke. Chẳng may e ý biết chuyện mình sẽ nói và nói là xin lỗi nhưng e bận rồi thì ... Mà nếu e ý đồng ý thì mình sẽ hẹn e ý ra 1 chỗ gần nhà mình. Chỗ đó ít ng qua lại lắm nên tiện nói chuyện. Mình sẽ uống ít rượu để lấy dũng khí bày tỏ (mình nhát mà). Sau đó e ý có từ chối thế nào mình cũng chấp nhận. Mình cũng chỉ muốn nói ra những cảm xúc của mình thôi. Dù gì thì hôm sau đó 2 đứa mình cũng ko gặp lại nữa nên mình sẽ bất chấp hết.

  Hôm nay mình ngồi ở nhà cả ngày mà chả suy nghĩ gì dc ra hồn cả. Bức xúc trong người lắm cơ. Cảm giác tắc nghẹn trong cổ ý. Muốn ra ngoài cho khuây khoả mà nản thế nào ý. Cứ ì ra, ko có sức lực mà làm gì. Bình thường mình xem phim cả ngày dc để quên đi nỗi buồn. Nhưng mấy hôm nay cứ xem lại nghĩ đến em ý lại buồn. Giúp mình với T__T

  Anh/Chị thấy thế nào ạ. Mình có nên tiếp tục theo đuổi e ý? Nếu có thể anh/chị cho mình vài chiêu để tán zai lạnh lùng và ko có tình cảm với mình với. (Lạnh lùng là vì e ý ko nói cảm ơn hay ko có gì đâu. Ví dụ như ngay từ lần đầu tiên gặp e ý đó, e ý phải giúp mình bê ít đồ từ trong bếp ra. Mình nói cảm ơn. Thì e ý chả nói gì. Mặt lạnh tanh. Lần nào cũng thế. Chỉ có Hi và Bye hay là Chị dc nghỉ trưa. Chả bù có 1 anh khác mình nói lần nào cảm ơn anh ý cũng: ko có gì, thỉnh thoảng mỉm cười và nếu mình có bắt gặp ánh mắt của anh ý thì anh ý cũng mỉm cười. Kiểu rất ấm áp. Khác hẳn với em xD) . Cũng ko hẳn là chiêu tán tỉnh mà mấy chiêu gây sự chú ý của em. Mấy chiêu làm con trai lạnh lùng để ý đến mình. Gọi là thả thính ý. Mình xin nghỉ ốm 2 buổi nên là thứ 2 mới gặp lại e ý. Tuần sau e ý làm sớm và về sớm. Mình thì làm ca muộn về muộn.  

THÀNH ĐẠT.

Các bài viết khác
« Đầu  Trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10Tiếp Cuối »

Hỗ trợ trực tuyến

TRỤ SỞ CHÍNH TẠI HÀ NỘI:

Skype Ms.Linh thám tử hà nội

 

Bản Quyền Nội Dung : DMCA.com

Ý Kiến Khách Hàng

  •  Công ty thám tử của các bạn có nhiều chi nhánh văn phòng trên cả nước và đa dạng về dịch vụ nên việc sử dụng dịch vụ ở công ty ....Chi tiết
  •  Vì có việc cần gấp lại có sự giới thiệu của bạn nên mình cũng đã sử dụng dịch vụ của công ty bên bạn. Thoạt đầu nghe bạn ....Chi tiết
  •  Chưa bao giờ mình nghĩ sẽ phải nhờ đến dịch vụ tư vấn tâm lý hay thám tử tư vì với một người phụ nữ suốt ngày chỉ làm nội chợ, quanh quẩn bếp ....Chi tiết

Thông Tin Liên Hệ

Trụ sở chính: Số 62 Nguyễn Khang Cầu Giấy Hà Nội .
Tel: 0243.7835708
 Hotline0962.588.699 -  0969.556.665 
Email: info@thamtuthanhdat.vn

Chi nhánh 1 TP HCM : 620 Cộng hòa, phường 13, quận Tân bình, tp HCM
Hotline0964.498.368 - 0915.604.684
Email: thamtusaigonvip@gmail.com

Chi nhánh 2 TP HCM :  181 Phan Đăng Lưu , Phường 1 , Quận Phú Nhuận , Tp. Hồ Chí Minh
Hotline091.276.2299 - 0967.733.639

 

Liên kết :

 Công Ty Bảo Vệ Chuyên Nghiệp Hà Nội 2017

Quảng cáo